J. D. SalingerReview sáchTiêu điểm sáchTiểu ThuyếtVăn Học Mỹ

Bắt trẻ đồng xanh – J.D.Salinger

Là một cuốn sách nhỏ và mỏng những nó mang đến nhiều ý nghĩa đối với độc giả. Tác phẩm là một cậu chuyện kể về cuộc sống xung quanh một chàng trai với những cái nhìn hài hước những cũng vô cùng thông minh với những tình huống trong cuộc sống. Thông qua câu chuyện con người ta chợt giật mình nhớ lại những hồi ức quá khứ. 

- Thể loại: Tiểu thuyết 
- Tác giả:  J. D. Salinger 
- Năm xuất bản:  1951 
- Tên tiếng Việt: Bắt trẻ đồng xanh
- Tên tiếng Anh:  The Catcher in the Rye  
- Số trang: 277 trang 
Bắt trẻ đồng xanh - J. D. Salinger
– Thể loại: Tiểu thuyết – Tác giả: J. D. Salinger – Năm xuất bản: 1951 –

Nhân vật chính là cậu nhóc vừa bị đuổi học là kiểu người chán ghét tất cả mọi người trên đời này và cho rằng tất cả đều giả tạo ngoại trừ cô em gái của hắn. Sự giả tạo ấy trong truyện viết là “bộ tịch.” Lũ bộ tịch ở trường làm cậu ta ngán tận cổ thế là cậu ta để mình bị đuổi. Rồi cậu ta kể rằng cậu ta phiêu bạt khắp thành phố, uống rượu và hẹn hò với cô bạn gái, nói về ước nguyện của mình nhưng lại bị đa số chê cười và họ còn chẳng thèm quan tâm đến câu chuyện hão huyền của cậu.

Một vài người quan tâm và khuyên nhủ cậu ta hãy đi học, tìm cho mình một sở thích và tài năng nhưng cậu ta không muốn làm bất cứ nghề nào tương tự như kĩ sư, luật sư,… Cậu cho rằng tất cả những nghề ấy đều để kiếm tiền, ngồi trong xe sang trọng, vào nhà hàng sang trọng và nói những câu chuyện sang trọng bộ tịch.

Cuốn sách không bao gồm những triết lý cao siêu, chỉ đơn giản là sự đồng cảm với tuổi trẻ, với những hão huyền của riêng mình. Điều ấy không thể chứng minh được những người ao ước hão huyền là những người lười biếng chỉ vì thế giới không làm giống như vậy. Tôi nghĩ nếu tôi đọc cuốn sách này lúc còn trẻ hơn một chút chắc tôi sẽ rút ra được những điều hống hách của cậu Holden ấy mà học hỏi. May mắn thay, tôi sẽ không cần phải chán ghét tất cả mọi người nữa, bởi những con người sống xung quanh tôi bây giờ chính là sự phản chiếu của chính tôi sau bao thời gian chọn lọc. Tôi không phải sống giữa một thế giới đầy rẫy những người bộ tịch. 

Trích đoạn:
Ở Pencey, chúng tôi luôn luôn có những bữa ăn giống nhau vào đêm thứ Bảy. Theo lệ, đó là một bữa ăn thịnh soạn, vì họ dọn cho bạn bít tết. Tôi dám cá một triệu tỷ lý do vì sao họ làm thế, chính là vì khá nhiều phụ huynh các thằng đều đến trường thăm vào sáng Chủ nhật, và ông già Thurmer chắc hẳn tưởng tượng mọi bà mẹ đều sẽ hỏi thằng con cưng của họ ăn gì tối qua, và nó sẽ nói “thịt bít tết”. Nghe xôm tợn. Bạn phải nhìn thấy những miếng bít tết ấy. Nó khô và cứng tới nỗi bạn cắt cũng không ra nữa. Bạn luôn luôn được một đống khoai nhuyễn để ăn với bít tết, và để tráng miệng, bạn được bánh Brown Betty mà không ai ăn cả, có lẽ chỉ trừ tụi oắt con ở lớp dưới chưa từng ăn cái gì ngon hơn, và những thằng như Ackley, cái thằng ăn gì cũng được.

Trích đoạn:
Họ không mời tôi ngồi vào cùng bàn – lý do rõ rệt nhất là vì họ quá ngu ngốc – nhưng tôi vẫn ngồi như thường. Cái cô nhảy với tôi tên là Bernice gì gì ấy – Crabs hay Krebs. Tên hai cô xấu kia là Marty và Laverne. Đoạn tôi nói với họ tên tôi là Jim Steele, chỉ vì tôi ưa nói thế. Tôi cố gắng khai mào một cuộc nói chuyện cho có vẻ tri thức một chút, nhưng thật là vô kế khả thi. Bạn không thể biết được cô nào ngu nhất trong ba cô. Cả ba cứ dáo dác nhìn khắp phòng, như là bất cứ lúc nào cũng có thể có một bầy minh tinh màn bạc đi vào. Có lẽ họ nghĩ bọn tài tử hễ đến New York là phải tới Lavender Room thay vì đến Stork Club hay El Morocco các thứ. Dù gì thì sau nửa giờ tôi khám phá ra họ làm việc gì ở Seattle. Họ đều làm trong sở Bảo hiểm. Tôi hỏi họ có thích làm việc ấy không, nhưng bạn nghĩ là bạn có thể nghe một câu trả lời có ý nghĩa từ nơi miệng ba con hình nhân ấy chăng? Tôi cứ tưởng hai cô xấu, Marty và Laverne là hai chị em, nhưng họ rất thịnh nộ khi tôi hỏi thế. Bạn thấy ngay là không cô nào muốn giống bạn mình, và cũng không trách họ được, nhưng chuyện ấy vẫn buồn cười như thường.

Trích đoạn:
“Ê,” tôi nói. “Tôi có ý kiến này. Cô có thích cút mẹ khỏi đây không? Tôi nghĩ như vầy. Tôi biết một thằng ở dưới Greenwich Village, tôi có thể mượn xe nó vài tuần. Lúc trước nó học cùng trường với tôi và nó còn nợ tôi mười tì. Điều chúng ta có thể làm là, sáng mai ta lái lên Massachusetts và Vermont và quanh đấy, nhé? chỗ ấy đẹp tợn. Thật đấy.” càng nghĩ tôi càng hăng bỏ mẹ, và tôi với tới cầm nhẹ bàn tay Sally. Tôi quả là một thằng điên. “Tôi nói thật đấy. Tôi có chừng trăm tám mươi tì trong ngân hàng. Tôi có thể lấy tiền ra buổi sáng khi ngân hàng mở, tôi xuống mượn xe thằng đó. Thật đấy. Chúng ta sẽ ở lại trong những cái nhà gỗ cho thuê, cho đến khi hết tiền. Rồi khi hết tiền, tôi có thể kiếm một công việc gì ở đâu đó và chúng mình có thể sống một nơi có suối các thứ, và về sau, chúng mình kết hôn các thứ. Tôi có thể tự chẻ lấy củi về mùa đông các thứ. Ôi giời, chúng ta sẽ khoái đáo để. Cô nghĩ sao? Nào! Cô nghĩ thế nào? Cô có đi với tôi không? Nói đi!”

Review sách Bắt Trẻ Đồng Xanh J. D. Salinger

Related Articles

Back to top button