Nhà ĐinhTìm hiểu lịch sửTổng hợp

Cái chết của vua Đinh (Phần 3)

Sấm truyền

Lại vào năm Thái Bình thứ 5 [974], có lời sấm ngữ: “Đỗ Thích thí Đinh Đinh, Lê gia xuất thánh minh, cạnh đầu đa hoành nhi, đạo lộ tuyệt nhân hành. Thập nhị xưng đại vương, thập ác vô nhất thiện, thập bát tử đăng tiên, kế đô nhị thập thiên” (Đỗ Thích giết hai Đinh, nhà Lê nỗi thánh minh, tranh nhau nhiều hoành nhi, đường sá người vắng tanh. Mười hai xưng đại vương, toàn ác không một thiện, mười tám con lên tiên, sao kế đô hai chục ngày).

Theo Wikipedia

Sấm truyền thường là một hình thức kích động dân chúng, hợp thức hóa những điều phi lý. Đoạn sấm này thời gian xác định trước cái chết của vua Đinh khoảng năm năm (Thời gian không được kiểm chứng). Nếu xảy ra sau thời điểm vua Đinh bị hại thì thật lạ, đoạn sau “Thập nhị xưng đại vương, thập ác vô nhất thiện”, chỉ 12 người con của vua Lê Hoàn tranh giành quyền lực thì sao lại có ở đây? Đây có phải là một lời sấm truyền có trước khi vua bị hại hay là phải kết thúc nhà Tiền Lê mới được sáng tác ra. Vấn đề lớn nhất của bài sấm này là “Đỗ Thích” được nhắc đến ngay ở đầu. Sao vua Đinh lại dùng một người đã được sấm hại mình? Hay trong phiên bản chữ Hán chữ Đỗ Thích này được chơi chữ đi không thể hiểu ngay là “Đỗ Thích”.

Lại truyện kể

Còn lời truyền ngôn của người dân trong vùng quê vua Đinh kể rằng: Đỗ Thích là cận vệ gần gũi của vua, đến với vua thì thấy vua đã bị giết. Thích giật mình hoảng hốt, đang định kêu lên thì quân mai phục đổ ra. Thích sợ quá trèo lên máng nước trong cung trốn, sau đó thì bị phát hiện, bị bắt, rồi bị giết”. 

Tôi nghĩ nếu không phải là con dê tế thần, nội gian, trả thù riêng… Thì rất có thể Đỗ Thích, người được đồn đoán sát hại vua Đinh có thể là một người kém may mắn, vô tình gặp chuyện dữ.

Thơ về Dương Hoàng Hậu

Theo các truyền thuyết dân gian, sinh thời Dương Vân Nga rất xinh đẹp. Bà có khuôn mặt bầu bĩnh rất phúc hậu song vẫn có nét thanh tú, cao sang. Nước da của bà hoàng hậu họ Dương trắng hồng và cặp mắt phượng, mày ngài lúc nào cũng long lanh đầy tình tứ. Nhan sắc bà được mô tả trong cuốn sử thi “Hoàn Vương ca tích” (tìm thấy ở Hà Nam). Bà không chỉ đẹp mà còn tràn đầy sinh lực:

“Môi son rừng rực, mặt hoa rờn rờn
Mắt kia sao mọc cờn cờn
Cổ kia đã trắng lại tròn hân hân”.

Vẻ đẹp của bà quyến rũ đến nỗi mỗi nước đi cũng làm cả vùng thiên nhiên, cây cỏ xao động, bừng sáng:

“Ðồi đông điểm ngọc, đồi tây mây vàng
Suối trong tựa ánh nguyệt tràn
Mây ngồi xổm, cá lượn đàn lên mây
Chim kề mỏ, bướm xỏ mày
Bao nhiêu suối chảy thành cây đàn cầm…”.

Tôi rất thắc mắc ai làm thơ mà lại dung tục thế về một vị Hoàng Hậu. Hay cái hiểu biết cảm tính của chúng ta khác xa cái hiểu biết cảm tính của hơn nghìn năm trước. Nhưng đọc lại tên của tác phẩm thì lại thấy bớt lạ, “Hoàn Vương Ca Tích”, Ca tích Hoàn Vương.

Bài viết tổng hợp kèm đánh giá ngoài lề

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top button