Kỹ năngNguyễn Hoàng ÁnhReview sách

Học cách mỉm cười – Nguyễn Hoàng Ánh

Trong cuốn sách chị đề cập đến mọi khía cạnh của cuộc sống: từ tuổi mới biết yêu, chập chững vào đời tới hôn nhân, gia đình, con cái, ngoại tình, ly hôn, định kiến xã hội và các mối quan hệ trong công việc. Vấn đề nào chị cũng phân tích rất tỉ mỉ, không kém phần sắc sảo xen lẫn hài hước khiến tôi hoàn toàn bị thuyết phục.Cuốn sách này quả là một món quà quý cho các bạn trẻ thời nay khi có quá nhiều nỗi băn khoăn lo lắng trước các ngã rẽ của cuộc đời. Cuốn sách không phải được viết ra bởi một giảng viên đại học, nó được viết ra từ trái tim và tấm lòng của một người mẹ, người chị khá hiện đại với những góc nhìn mới mẻ đôi khi đi ngược lại với những định kiến xưa cũ. Sự thông minh, thẳng thắn, chân tình và ấm áp là những gì tôi cảm nhận được xuyên suốt cuốn sách. Và nó đã khiến tôi mỉm cười tin rằng cuốn sách sẽ truyền cảm hứng mạnh mẽ tới người đọc và chắc chắn nó sẽ giúp các bạn trẻ nhìn nhận rõ con đường mình sẽ đi.

Học cách mỉm cười - Nguyễn Hoàng Ánh
Học cách mỉm cười – Nguyễn Hoàng Ánh
Tên tiếng Việt: Học cách mỉm cười 
Tên tiếng Anh: Take a Smile
Tác giả: Nguyễn Hoàng Ánh
Thể loại: Kỹ năng

Nếu bạn không thể là Mặt Trời thì cũng đừng làm một đám mây.

 

 

Có thể bạn sẽ tìm được trong sách:
Mỉm cười dù trong hoàn cảnh nào!!!

Giảm giá sách 30% khi mua online tại Tiki: Link mua sách

So sánh giá bán sách “Học cách mỉm cười”

Nhà SáchĐơn giáLink mua sách
Tiki55296 Mua sách online tại Tiki
Fahasha59250 Mua sách online tại Fahasha
Vinabook63000 Mua sách online tại Vinabook
Shopee55300 Mua sách online tại Shopee

Trích đoạn:
LÝ DO ĐỂ YÊU…!?
For my daughter and her friends!

Con gái yêu của mẹ!

Thời gian trôi thật nhanh, thấm thoắt con đã 18 tuổi. Mới ngày nào con còn là em bé nhỏ xíu, sinh ra có 3,05 cân. So với thành tích của bà ngoại: sinh mẹ là con đầu lòng nặng 3,5 cân, cậu con là 3,8 cân, còn cô Út là 4,05 cân – ôôôôôôô!!!), thì mẹ con mình quả là khiêm tốn. Con là con đầu lòng của bố mẹ nên dù còn rất khó khăn nhưng tình cảm bố mẹ dành cho con thì không lời nào nói hết. Con có lẽ cũng cảm nhận được điều đó nên ngay từ đầu đã ra sức “bắt nạt” bố mẹ. Con khó ăn, khó ngủ, không theo ai cả trừ mẹ ra nhưng bố mẹ không một lời than phiền. Lúc ấy cuộc sống chưa bận rộn lắm nên bố mẹ có nhiều thì giờ dành cho con, điều mà em con không có được. Mẹ cứ ngồi ngắm con hàng giờ không biết chán. Còn bố con thì mỗi điều con muốn đều là mệnh lệnh, làm mẹ phát bực vì “phản sư phạm”quá. Cũng may, con khỏe mạnh, cứng cáp và nhanh nhẹn. Hồi đó, bố con hay đi công tác nên chủ yếu chỉ có hai mẹ con mình sống với nhau. Đã bao lần mẹ nhìn con mà tự nhủ: “Nhờ có con mẹ mới vượt qua được bao khó khăn, buồn khổ của cuộc đời để bước tiếp. Mong hai mẹ con mình sẽ bên nhau suốt đời.”

Rồi con lớn lên, dần trở thành người trợ giúp cho mẹ trong nội trợ, chăm sóc em,… Con và mẹ còn cùng sẻ chia niềm đam mê với âm nhạc, văn học. Mẹ vẫn hi vọng chúng ta sẽ luôn bên nhau, là bạn của nhau suốt đời.

Vẫn biết cuộc đời bên ngoài nhiều gió mưa bão tố, nhưng mẹ vẫn mong đôi cánh nhỏ nhoi của mẹ sẽ che chở cho con được dài lâu. Mẹ đã rèn giũa để con tự lập được, nhưng bản năng người mẹ trong mẹ lại không ngừng bao bọc con.

Song chúng ta không cưỡng lại được quy luật của cuộc sống. Con giờ đã 18 tuổi, lớn bổng thành một thiếu nữ. Nhìn con xúng xính trong tấm áo dài, xỏ chân vào đôi giày cao gót – quà tặng của bố mẹ nhân ngày con tốt nghiệp phổ thông – mẹ biết là con đã không còn chỉ muốn nằm trong vòng tay mẹ nữa. Con đã biết mong chờ lời khen từ nhiều người bạn khác giới, và rồi từ một người đặc biệt nào đó. Con biết yêu!

Cũng từng là thiếu nữ, mẹ hiểu sự diệu kỳ cũng như khó khăn của quãng thời gian ấy và cảm xúc ấy, nhưng thật khó để truyền đạt lại cho con. Tuổi trẻ luôn đầy kiêu hãnh và cũng đầy tự ái, tuổi trẻ cũng cho rằng mình có con đường của riêng mình. Làm sao để làm con tin rằng những gì con cảm nhận bây giờ, trước con và sau con, triệu triệu cô gái đều cảm thấy. Nhưng số những người tìm được hạnh phúc từ cái gọi là cảm xúc “yêu” ấy lại vô cùng ít ỏi. Có muôn vàn những xúc cảm mong manh khiến người ta khởi sự “yêu” một người, chẳng hạn như:

#1 Tự dưng thấy “thinh thích” khi “người ấy” nhìn mình.
#2 Tự dưng đỏ mặt khi bắt gặp ánh mắt người ấy.
#3 Tự dưng tim đập dồn dập vì một cử chỉ quan tâm.
#4 Tự dưng thấy nhơ nhớ khi không gặp “người ta”.
#5 Trước mặt người ta bỗng muốn chải chuốt điệu đàng, không còn ăn mặc, nói năng thoải mái như trước nữa.
#6 Khi bước vào cả lớp học đầy người nhưng lại thấy vô cùng trống trải khi “người ta” không có ở đấy!
#7 Lắm khi, vì một lý do rất “chuối củ” là “chúng nó” có đôi hết rồi mà mình thì “một mình”!
#8 Vì “đối tượng” đẹp trai (bây giờ có vẻ quá phổ biến).
#9 Bên “người ta” mình tự dưng thấy như bay bổng vậy, hạnh phúc vô cùng.
#10 Tổng kết lại, “chỉ vì mình đã lớn”, như bài thơ của Nguyễn Bính đã nói hộ tâm tình:


“Năm xưa em bé tuổi mười ba
Em được mẹ yêu quý nhất nhà
Sống giữa tình thương thơ mộng quá
Tháng ngày mê mẩn bướm cùng hoa

Em ngoan ngoãn lắm, rất vâng lời
Thỉnh thoảng chỉ hay hờn mát thôi
Mẹ cười âu yếm: “Sau khôn lớn
Đi lấy chồng rồi dỗi với ai?”

Em ghét từ lâu chuyện lấy chồng
Một mình có phải nhẹ nhàng không?
Tha hồ thơ thẩn, tha hồ rảnh
Chẳng phải vì ai đợi – chờ – mong

Không biết làm sao phải lấy chồng?
Dại gì đi ở với đàn ông
Xa mẹ xa cha, thôi em chịu
Không lấy chồng đâu, nhất định không…

Năm nay em đã lớn khôn rồi
Mái tóc chùng buông chấm quá vai
Ửng chín dậy thì trên má lúm
Nụ cười duyên dáng dưới đôi môi

Nghĩ chuyện năm xưa lại nực cười
Em ngây thơ quá chẳng bằng ai
Khóc cười giận dỗi vô duyên thế
Có biết gì đâu – nũng nịu hoài

Em ghét từ lâu chuyện lấy chồng
Một mình có phải nhẹ mình không

Tha hồ thơ thẩn, tha hồ rảnh
Không khổ vì ai, chẳng nhớ nhung

Cứ sống cô đơn thế khỏi phiền
Chiếu dài giường rộng chẳng ai chen
Không, em nhất định, không đâu nhé
Em hứa rằng không đấy, đợi xem

Soi gương bỗng thấy tóc em dài
Vương vương rủ xuống rối bên vai
Hững hờ lấy lược ra toan gỡ
Nhưng gỡ làm chi – đẹp với ai

Đã bảo rằng em thích độc thân
Mà lòng riêng vẫn cứ bâng khuâng
Ô hay! Lạ quá làm sao thế
Rõ ghét ông trời đến oái oăm…”

(Bài thơ Không biết làm sao phải lấy chồng)

Nói cho cùng, theo bài thơ ấy thì con gái mẹ bây giờ đã lớn lắm rồi. Các con may mắn hơn thời xưa, được tự do yêu đương trước khi lấy chồng. Nhưng tình yêu cũng là một chuyến hành trình đầy gian nan và rủi ro. Vì vậy, mẹ mong rằng trước khi bước vào chuyến đi hệ trọng ấy, con và các bạn con hãy dừng lại đôi chút, nghĩ xem “Vì sao mình lại muốn yêu người ấy?”

Ở tuổi các con, chuyện tình cảm còn mang nhiều yếu tố cảm tính. Mà tình yêu lại là hành trình một chiều, khi con đã bắt đầu bước chân lên chuyến hành trình ấy thì sẽ không bao giờ quay lại điểm khởi đầu được nữa. “Tình yêu đầu tiên – Trò chơi cuối cùng”. Đừng để trò chơi ấy lấy đi sự vô tư, trong trẻo của con nếu con không chắc về tình cảm của cả hai bên.

Hãy nghĩ xem, người bạn trai của con và cả con nữa, có thể dành cho nhau những tình cảm giống như câu chuyện dưới đây không:

Một cô gái hỏi bạn trai của mình:

– Tại sao anh yêu em?
– Sao em lại hỏi như thế, sao anh tìm được lý do chứ! – Chàng trai trả lời.
– Không có lý do gì tức là anh không yêu em.
– Em không thể suy diễn như thế được.
– Nhưng bạn trai của bạn em luôn cho cô ấy biết lý do anh ta yêu cô ấy.
– Thôi được, anh yêu em vì em xinh đẹp, giỏi giang, nhanh nhẹn. Anh yêu em vì nụ cười của em, vì em lạc quan. Anh yêu em vì em luôn quan tâm đến người khác.

Cô gái cảm thấy rất hài lòng.

Vài tuần sau cô gặp phải một tai nạn khủng khiếp, nhưng rất may cô vẫn còn sống. Bỗng nhiên cô trở nên cáu kỉnh vì cô thấy mình vô dụng. Vài ngày sau khi bình phục, cô nhận được lá thư từ bạn trai của mình:

“Chào em yêu!

Anh yêu em vì em xinh đẹp. Thế thì với vết sẹo trên mặt em bây giờ anh không thể yêu em được nữa.
Anh yêu em vì em giỏi giang, nhưng bây giờ em có làm được gì đâu. Vậy thì anh không thể yêu em.
Anh yêu em vì em nhanh nhẹn, nhưng thực tế là em đang ngồi trên xe lăn. Đây không phải lý do giúp anh có thể yêu em.
Anh yêu em vì nụ cười của em. Bây giờ anh không thể yêu em nữa vì em lúc nào cũng cau có, than vãn.
Anh yêu em vì em quan tâm đến người khác, nhưng bây giờ mọi người lại phải quan tâm đến em quá nhiều. Anh không nên yêu em nữa.
Đấy, em chẳng có gì khiến anh phải yêu em, vậy mà anh vẫn yêu em. Em có cần lý do nào nữa không, em yêu?!”


Cô gái bật khóc, và chắc chắn cô không cần một lý do nào nữa. Còn các bạn có bao giờ hỏi những người thân của mình vì sao họ yêu bạn không? Tình yêu đôi khi không nhất thiết phải cần lý do đâu bạn ạ!

Đúng, tình yêu không cần lý do. Nó chỉ cần tình cảm và sự hi sinh cho nhau, cần trách nhiệm và cam kết với nhau, cùng vô vàn điều khác nữa mà người ta chỉ có được khi đã trưởng thành. Vì vậy, mẹ không cấm cản khi các con có những “vấn vương”, nhưng mong các con hãy giữ đúng giới hạn để tình cảm và cả cuộc sống của các con được tươi vui, trong trẻo như nó đáng có. Nhớ rằng:

“Hãy là hoa, xin hãy khoan là trái,
Hoa nồng hương mà trái lắm khi chua.”

Trích từ bài thơ của nhà thơ Tôn Nữ Thu Hồng (1922-1948) được giới thiệu trong “Thi nhân Việt Nam” của Hoài Thanh – Hoài Chân, Đinh Tị và Nxb Văn học, 2013.

Chúc con và các bạn cùng lứa tuổi có được một tuổi trẻ vui tươi và một tình yêu đẹp!

 

 

Download sách Học cách mỉm cười miễn phí: Link tải sách
(Thông báo link hỏng hoặc yêu cầu sách dưới comment)

REVIEW SÁCH Học cách mỉm cười TÁC GIẢ Nguyễn Hoàng Ánh

CÙNG TÁC GIẢ

Để tôi Google giúp bạn nhé:
Review sách “Học cách mỉm cười”
Tóm tắt sách “Học cách mỉm cười”
Trích đoạn hay trong “Học cách mỉm cười”
Mua sách “Học cách mỉm cười” ở đâu?
Mua sách “Học cách mỉm cười” ở đâu rẻ nhất?
Tải sách “Học cách mỉm cười” miễn phí
Danh mục sách của tác giả “Nguyễn Hoàng Ánh”

Related Articles

Back to top button