Nguyễn Ngọc ThuầnReview sáchTiêu điểm sáchTiểu Thuyết

Một thiên nằm mộng – Nguyễn Ngọc Thuần

Một thiên nằm mộng của Nguyễn Ngọc Thuần kể câu chuyện thông qua những giấc mơ thánh thiện mà ai cũng từng gặp một lần trong đời. 18 chương của cuốn sách với những cái tên ngộ nghĩnh như Ha ha ha con ma, Một đôi giàu có, Con nhện nằm đau, Nỗi buồn, Em muốn khóc… là thế giới của những giấc mơ đa cảm và thánh thiện, thế giới của những câu chuyện nhuốm màu sắc thần bí và siêu nhiên.

Thể loại: Tiểu thuyết
Tác giả: Nguyễn Ngọc Thuần
Tên tiếng Việt: Một thiên nằm mộng
Năm ra mắt:
Một thiên nằm mộng - Nguyễn Ngọc Thuần
Một thiên nằm mộng – Nguyễn Ngọc Thuần

Giảm giá sách 30% khi mua online tại Tiki: Link mua sách

Dấn mình vào những giấc mơ cũng chính là được tham dự vào một cuộc phiêu lưu vô cùng đẹp đẽ, vượt thoát khỏi những điều trông thấy của thế giới này để được thả hồn tự do ở thế giới của những giấc mơ, thế giới đầy những điều kì diệu, thế giới không ai biết đến ngoại trừ ta.

Độc giả có nhiều khi phải cay khóe mắt bởi cách Em đối xử với bà cả Sề hay cách Em gắn bó với anh em nhà thằng Tí. Đó là cái hạt rất tốt luôn tồn tại trong tâm hồn một kẻ ưa nằm mộng như em.

Một thiên nằm mộng rất trong trẻo, như giọt sương ban mai, óng ánh và run rẩy. Không chỉ có niềm vui mà những nỗi buồn trong cuốn sách cũng được Nguyễn Ngọc Thuần viết duyên dáng như thơ.

Viết về chuyện đau lòng bà cả Sề đi tìm con, hóa tâm thần, chạy khắp các cánh đồng hoang vắng, đến chuyện anh em nhà Tí bị dính nhau phải đưa đi phẫu thuật, và khả năng một đứa sẽ phải chết, viết về chuyện chôn con gà trống… buồn thế mà tác giả viết nhẹ nhõm thơ mộng vô cùng, nhưng cũng từ cái thơ mộng ấy mà khiến độc giả nhói lòng. Truyện trẻ con, truyện mơ mộng ấy mà hóa ra là chuyện đời ngay đây, hiển hiện đầy đủ và nguyên vẹn.

Có nhiều người nói, chỉ trẻ con mới thích mơ, nhưng đọc Nguyễn Ngọc Thuần, ta thấy phấp phới bên cạnh những đứa trẻ thường mơ ấy là một người lớn đang mơ, mơ một giấc mơ trở về. Giấc mơ trong Một thiên nằm mộng cũng tựa như cỗ máy thời gian của Doraemon đưa những người lớn trở về thời thơ bé, để đắm chìm trong thế giới nhỏ nhắn thơ mộng của mình.

Có thể bạn sẽ tìm được trong sách:
Một đứa trẻ ngoan, một đứa trẻ có tâm hồn đẹp sẽ được đưa đến với những giấc mơ tốt đẹp. Những giấc mơ giống như truyện cổ tích, thần thoại… luôn dẫn dắt ta đến với những kết cục có hậu. Đó là cách cậu bé nằm mộng đặt niềm tin vào hạnh phúc. Đó cũng là cách mà Nguyễn Ngọc Thuần bồi đắp cho những đứa trẻ.

Trích đoạn:
Em không còn nhớ đêm qua mình ngủ lúc nào, lúc đó em đã tự hứa với mình là sẽ thức đến sáng. Nhưng hóa ra em đã ngủ rất say. Với một giấc ngủ say thì sẽ chẳng được mơ gì cả. Bằng chứng là sáng ra em chẳng nhớ điều gì. Giấc mơ chỉ đến khi em chập chờn nửa thức nửa ngủ. Như chiếc lá, giấc mơ sẽ đến và khẽ run.

Trích đoạn:
Ngày xưa khi sinh anh em nó ra, ông ngoại nó bảo có chết cũng phải nuôi chúng thành người. Ông là người thương yêu ẵm bồng chúng nó nhiều nhất. Ông phải làm một cái gối thật to để đặt hai anh em chúng lên. Người ta không thể ằm đều một lúc hai đứa trẻ được. Ẵm song song, không được chênh. Đã vậy chúng còn khóc ré, cào cấu mỗi khi chúng giận dỗi điều gì. Cả hai anh em đều lười biếng ăn uống. Mà cũng đúng thôi, ăn làm gì cho mệt. Trong khi thằng kia không cần ăn cũng được no. Chúng nó cứ nạnh nhau. Thằng anh ăn một muỗng thì thằng em phải ăn một muỗng. Cực nhất vẫn là chuyện chúng trái tính trái nết. Đứa đòi ăn cá, đứa đòi ăn thịt. Có đứa còn cho rằng khi ngủ nằm nghiêng mới thích. Thằng em thấy đứa nào ngủ nằm nghiêng thì quí lắm, điều tra ngọn ngành. Tại sao mày thích nằm nghiêng. Khi nằm nghiêng thì giấc mơ có bị nghiêng không. Không hả, thật không tin nổi. Con mắt mình nó nghiêng mà.

Trích đoạn:
Chưa bao giờ người ta thấy bà cả Sề cười. Khuôn mặt bà man dại lắm. Nhưng riêng mẹ thì cho rằng khuôn mặt bà chứa đầy nỗi buồn. Mẹ thì cứ vẫn vậy, cứ ai không cười thì nhất định phải chứa đầy nỗi buồn thôi. Chẳng lẽ lúc em không cười là em buồn à! Nhưng dù sao em cũng tin, gương mặt bà cả Sề chứa đầy nỗi buồn.

Trích đoạn:
Vừa nói xong bỗng dưng em nghe vụt một cái, anh Toàn đã phóng người lên. Rồi em không hiểu tại sao, em cũng đứng phắt dậy. Rồi em thấy mình đang bay trên những bụi cỏ. Chân em gần như không chạm đất. Em đã chạy như trong mê. Sau lưng như thể có một cái bóng khác đang vồ lấy em. Em định la lên thì nhận ra anh Toàn.

Trích đoạn:
Đôi lúc em vẫn nghĩ một ngày mát trời nào đó, bố sẽ dẫn em ra biển khơi. Hai bố con, mỗi người một tay chèo, chèo một mạch sang kia bờ thế giới, nơi có hai con sông, một con sông sữa bò và một con sông buồn. Mỗi lúc buồn vì không có gì chơi, người ta ra sông để vứt nỗi buồn xuống đó. Ở bờ thế giới còn nhiều thứ nữa chẳng hạn như những đôi cánh. Cánh nhiều đến nỗi người ta bực bội vì khong biết bay đi đâu. Khắp chín phương trời người ta đã đi cả rồi. Thế là rình rình vứt cánh sang nhà hàng xóm như đổ rác vậy. Người ta chuyển sang đi bộ.

Download sách Một thiên nằm mộng miễn phí: Link tải miễn phí
(Thông báo link hỏng hoặc yêu cầu sách dưới comment)

REVIEW SÁCH Một thiên nằm mộng Nguyễn Ngọc Thuần

Related Articles

Back to top button