Mark MansonReview sáchSelf-helpTiêu điểm sáchTự lực

Nghệ Thuật Tinh Tế Của Việc “Đếch” Quan Tâm

Trong cuộc đời mình, tôi đã từng quan tâm về quá nhiều thứ. Đồng thời tôi cũng “đếch” quan tâm tới nhiều người, nhiều điều khác nữa. Và giống như con đường chưa từng được khai phá, chính những điều tôi chẳng thèm quan tâm ấy lại tạo nên sự khác biệt. Chìa khóa của một cuộc sống tốt đẹp không phải là quan tâm nhiều hơn, mà là quan tâm ít đi, chỉ quan tâm tới điều gì là thật, gần gũi và thực sự quan trọng. Cuốn này sẽ không dạy bạn cách để đạt tới điều này hay điều nọ, mà là làm thế nào để vứt bớt và buông bỏ… Nó sẽ hướng dẫn bạn cách nhắm mắt lại và tin rằng bạn có thể ngã ngửa ra đằng sau mà vẫn ổn. Nó sẽ dạy bạn: ĐỪNG CỐ

- Thể loại: Self-help 
- Tác giả:   Mark Manson  
- Năm xuất bản:  2018
- Tên tiếng Việt: Nghệ Thuật Tinh Tế Của Việc “Đếch” Quan Tâm
- Tên tiếng Anh:  The subtle art of not giving a fuck  
- Số trang: 296 trang 
Nghệ thuật tinh tế của việc đếch quan tâm - Mark Manson
– Thể loại: Self-help – Tác giả: Mark Manson – Năm xuất bản: 2018 –

Tôi đã từng quan tâm rất nhiều người và rất nhiều việc trong đời. Đồng thời tôi cũng đếch quan tâm đến rất nhiều người và nhiều việc khác. Và tất cả những thứ đếch nằm trong phạm vi quan tâm ấy của tôi đã tạo nên sự khác biệt.

Người ta thường nói bí quyết của tự tin và thành công đơn giản là “đếch quan tâm”. Thực chất, chúng ta thường liên hệ tới những thanh niên “cứng” khiến người khác phải trầm trồ mà mình biết theo những thứ đếch nằm trong phạm vi quan tâm của họ. Kiểu như “Uầy nhìn chị Na lại làm việc cuối tuần nữa kìa, bả đếch thèm quan tâm gì luôn.” Hoặc là “Mày nghe chuyện thằng Tèo gọi ông chủ tịch tập đoàn là thằng khốn mà vẫn được thăng chức chưa? Vãi chưởng, thằng đó đúng là đếch sợ gì”. Hay “Thẳng Tũn vừa ngủ dậy thì chia tay luôn con bồ sau 20 phút. Nó bảo nó đếch thèm nghe mấy chuyện nhảm cứt của bồ nó nữa. Mẹ, thằng này đếch quan tâm gì nhỉ.”

Vấn đề là, hầu hết chúng ta vật lộn với cuộc sống bằng việc quan tâm đến những thứ không đáng để quan tâm. Chúng ta để ý mụ soát vé vô duyên ở ga tàu. Chúng ta khó chịu khi show mình thích trên TV bị hủy. Chúng ta để ý chuyện đồng nghiệp cứ lải nhải hỏi về kì nghỉ cuối tuần hoành tráng của mình. Chúng ta để bụng cả chuyện trời mưa và mình phải ra ngoài chạy bộ vào buổi sáng.

Dành sự quan tâm của mình cho một vài điều thực sự đáng quan tâm chắc chắn sẽ khiến cuộc đời này dễ dàng hơn nhiều. Thất bại sẽ bớt khủng khiếp hơn. Những lời từ chối sẽ bớt đau đớn hơn. Những yêu cầu khó chịu sẽ bớt khó chịu hơn và mấy cái bánh mỳ nhạt thếch sẽ có mùi vị hơn một chút. Ý tôi là nếu chúng ta có thể bớt những mối quan tâm đi, hoặc quan tâm một cách nghiêm túc đến vài thứ thôi thì cuộc đời này đã trở nên ngon lành rồi.

MẸO SỐ 1: ĐẾCH QUAN TÂM KHÔNG CÓ NGHĨA LÀ THỜ Ơ, ĐÓ LÀ VIỆC CẢM THẤY THOẢI MÁI KHI TRỞ NÊN KHÁC BIỆT.
MẸO SỐ 2: ĐỂ KHÔNG PHẢI BẬN TÂM ĐẾN NHỮNG KHÓ KHĂN, ĐẦU TIÊN BẠN PHẢI QUAN TÂM ĐẾN NHỮNG THỨ QUAN TRỌNG HƠN KHÓ KHĂN.
MẸO SỐ 3: CHÚNG TA CHỈ CÓ VÀI THỨ ĐỂ QUAN TÂM TRONG ĐỜI, HÃY CHÚ Ý TỚI VIỆC BẠN SẼ QUAN TÂM ĐẾN AI VÀ Ở ĐÂU.

Trích đoạn:
Ba mươi năm cuộc đời cứ thế trôi qua, hầu như là một sự vô nghĩa mơ hồ giữa rượu, ma túy, cờ bạc, và đĩ điếm. Và rồi, khi Bukowski bước sang tuổi năm mươi, sau một quãng đời thất bại ê chề và chán ghét bản thân, một biên tập viên của một nhà xuất bản độc lập nhỏ bỗng có hứng thú kỳ lạ với ông ta. Nhà biên tập không thể trả được cho Bukowski nhiều tiền hay hứa hẹn về một doanh số lớn từ việc bán sách. Nhưng anh ta lại có hảo cảm với gã thất bại nghiện ngập này, nên anh ta quyết định sẽ một lần đánh cược. Đó là lời đề nghị đầu tiên mà Bukowski từng nhận được, và, ông nhận ra, rất có thể cũng là lời đề nghị duy nhất mà ông được nhận trong cuộc đời mình. Bukowski hồi đáp lại nhà biên tập rằng: “Tôi có một trong hai lựa chọn – hoặc ở lại bưu điện và phát điên…  hoặc là thành người tự do và chơi trò viết lách và chết đói. Tôi đã quyết định chọn chết đói. ”

Trích đoạn:
Suốt vài tháng sau đó tôi vẫn mơ về Josh. Những giấc mơ về việc anh và tôi có những cuộc nói chuyện khó quên về sự sống và cái chết, cũng như về những điều ngẫu nhiên, vô nghĩa. Cho tới thời điểm ấy của cuộc đời tôi, tôi vẫn luôn là thằng ken thuộc tầng lớp trung lưu điển hình: lười biếng, vô trách nhiệm, sợ xã hội, và vô cùng tự ti. Josh, theo nhiều cách, là mẫu người mà tôi luôn hướng đến. Anh lớn tuổi hơn, tự tin hơn, có nhiều kinh nghiệm hơn, và được chấp nhận cũng như cởi mở hơn đối với thế giới quanh mình. Ở một trong những giấc mơ cuối cùng của tôi về Josh, tôi ngồi trong bể tắm mát xa với anh (ừa, tôi biết chuyện này nghe kỳ lắm mà), và tôi nói điều gì đó kiểu như, “Em rất tiếc vì anh đã chết.” Anh bật cười. Tôi không nhớ chính xác lời anh nói, nhưng anh trả lời đại loại rằng, “Tại sao cậu lại quan tâm tới chuyện anh đã chết khi mà cậu vẫn sợ phải sống thế?” Tôi tỉnh giấc và rơi nước mắt.

Trích đoạn:
Rồi tôi ngồi thẳng dậy và nhìn xuống đáy vực lần nữa. Nỗi sợ hãi ập đến ngay tức khắc dọc theo sống lưng, làm tôi giật mình và buộc tôi tập trung tinh thần vào từng phân trên cơ thể mình. Nỗi sợ hãi tăng lên mỗi lúc. Nhưng mỗi lần nó bóp nghẹt tôi, tôi lại xua đi những suy nghĩ, tập trung sự chú ý của mình vào đáy vực bên dưới tôi kia, ép buộc mình phải nhìn vào sự diệt vong tiềm tàng ấy, và rồi đơn giản thừa nhận sự tồn tại của nó.

Review sách Nghệ Thuật Tinh Tế Của Việc “Đếch” Quan Tâm Mark Manson

Related Articles

Back to top button