Tớ sinh ra trong một gia đình truyền thống bố làm quân đội, mẹ làm giáo viên. Từ nhỏ đã được dạy dỗ nghiêm khắc theo tư tưởng của bố mẹ như bao gia đình miền Bắc khác. Tớ xa gia đình từ năm lớp 10 lên thủ đô học tại trường chuyên sư phạm Hà Nội theo nguyện vọng của bố mẹ. Suốt những năm cấp 3 dù là học sinh trường chuyên nhưng tớ cũng chỉ tập trung ôn thi đại học chứ không hề tham gia đội tuyển quốc gia, phần vì khả năng tớ bình thường, phần vì bố mẹ muốn tớ đỗ y. Tớ hoàn toàn ngoan ngoãn làm theo bố mẹ như một cái máy. Học và thi đỗ đại học Y Hà Nội với số điểm vừa đủ của năm 2014 là 27đ. 6 năm y đa khoa đã không dưới 10 lần tớ định bỏ vì thấy mình không hợp với ngành y. Nhưng không bao giờ tớ dám nói ra. Mỗi môn thi xong tớ lại chán nản, buồn bã. Cho đến khi tớ học năm thứ 4 thì bố tớ bị nhồi máu cơ tim. Lần đầu tiên trong đời tớ ý thức được ý nghĩa của việc học y.

Read More

Sau đám cưới với anh chồng hiện tại, tụi mình chuyển đến nhà riêng, lúc dọn đồ vào phòng, có một chiếc thùng giấy không to, bên ngoài đã mục sờn, lởm chởm vết ố của thời gian, mình chợt nhớ ra đó là thùng đồ của một cậu bạn cấp 3 – người bạn thân duy nhất mà có lẽ bây giờ khi mình nhớ đến chỉ muốn ôm bạn ấy khóc thật to, nhưng cơ hội ấy vĩnh viễn là không bao giờ.

Read More