T là giáo viên, còn mình thì đang học Y năm cuối, tuần trước T cưới, có mời mình sang hộ và mừng đám cưới của T. Vì mình cũng khá thân, chơi không suy nghĩ gì nên mình sang hộ T từ lúc ăn hỏi, đến chiều thì tiệc cưới, mình đón bạn, dọn dẹp nhà cửa của T, sáng hôm sau cũng sang sớm hộ và đưa T về chồng. Mọi thứ rất vui vẻ, chỉ có việc mừng bao nhiêu, khiến mình rất đau đầu vì là bạn khá thân, nhưng mình cũng là sinh viên, chẳng có nhiều tiền để so với các bạn đi làm.

Read More

Năm 2010 ngày anh tỏ tình mặc dù biết cô đã ngầm đồng ý từ lâu. Cô sinh viên năm nhất hạnh phúc và vui vẻ với tình yêu nhỏ bé của mình.Những ngày yêu xa chỉ qua tin nhắn, những lần đợi chờ, hò hẹn ngắn ngủi bởi rồi ai cũng có những vướng bận riêng, lúc chia xa thì đầy quyến luyến, không nỡ xa rời.

Read More

Em với thằng bạn ở trọ với nhau được 3 tháng, em là người đến sau, nó rủ em vào trọ cùng, 2 thằng ở tiết kiệm hơn. Em có người yêu cũng mới được 2 tháng thôi, đợt này em hay cho người yêu em qua phòng em chơi, ăn, đôi khi ngủ lại nhưng ngủ trưa thôi, chưa bao giờ ngủ tối đâu…mà em hỏi ý kiến nó, nó kiểu:

Read More

Chúng mình yêu nhau không phải ngắn, đã 7 năm, từ lúc còn là sinh viên năm nhất, cuối năm nhất đến lúc chia tay. Yêu nhau từ lúc còn mơ mộng tuổi sinh viên đến lúc ra trường đi làm, cũng vượt qua nhiều khó khăn cùng nhau… vậy mà giờ đây người yêu mình cắm sừng mình vì đã không vượt qua cám dỗ của đồng tiền, của vật chất, để rồi khi chia tay, người yêu mình nói là 2 đứa không hợp, người yêu mình cần nhiều hơn những gì mình đang có, ít nhất về tiền tài, vật chất.

Read More

Bạn gái mình mới ra trường, sinh năm 98. Còn mình thì đã ra trường được một năm sinh năm 97. Bạn gái mình đã được bố mẹ đầu tư cho một căn chung cư ở trên Hà Nội sau khi lên đại học từ 2016 để tiện cho việc ăn ở và đi lại. Mình và cô ấy đã yêu nhau tính đến thời điểm hiện tại là 4 tháng rồi. Trong suốt thời gian 4 tháng qua mình với người yêu mình cũng chưa bao giờ đi quá giới hạn cả, chưa đi qua đêm với nhau bao giờ, cũng chỉ nắm tay, ôm rồi hôn má, hôn môi, hôn vào tóc. Vì cái chính bản thân mình không phải là kiểu con trai thế này, thế kia, nên cố gắng giữ gìn cho nhau. Sau khi cô ấy tốt nghiệp và đi làm thì cô ấy có nói với mình:

Read More

Mình xin chào mọi người. Theo dõi page đã lâu, nay mình cũng muốn trải lòng tí. Mình ở tận trong miền Nam. Mình 24 tuổi, đã đi làm, đã có người yêu. Người yêu mình 32 tuổi, quê ở miền Bắc, công việc ổn định, lương cao gấp 5 lần lương mình, anh vào Nam lập nghiệp. Mọi thứ ở anh đều ok, chỉ là anh đã lỡ 1 lần đò rồi. Con trai 10 tuổi hiện đang sống với bố mẹ anh ở quê. Vợ cũ đã li hôn được gần 3 năm và đã có gia đình mới. Thực chất anh chị đã li thân được hơn 8 năm về trước. Mình biết anh đến giờ gần 6 năm. 6 năm bên nhau, bao đắng cay ngọt bùi, bao vất vả cực khổ bọn mình đều đã nếm trải. Bọn mình biết tất cả về nhau, cũng đã sống thử với nhau rồi. Anh đối tốt với mình, lo lắng chăm chút mình từng ấy năm khi khoẻ mạnh tới khi ốm đau bệnh tật. Mình mắc 1 bệnh rất khó chữa nhưng anh cũng không kêu ca gì. Anh giống như gia đình của mình vậy.

Read More

Hôm quá có ai đi xem NEU Youth Festival mà thấy hối tiếc như em không ạ . Chờ mãi mới đến tiết mục Mono biểu diễn, chen chen lên 1 chút để xem…xong lúc Mono hát Waiting For You ấy ạ…ngay bên phải em, có 1 bạn nữ rất đáng yêu, xinh xắn, tươi tắt, cứ đứng hát theo…em nhìn Mono hát thì ít mà nhìn bạn ấy feel the beat thì nhiều …nhận ra mình thích bạn này luôn…Đến đoạn “Ú òa! Mình chỉ là người đến sau” ạ, kiểu mọi người đang đồng thanh hát thì bạn ấy lại dùng 1 tay, che mặt kiểu “Ú” rồi qua sang em:

Read More

Tớ sinh ra trong một gia đình truyền thống bố làm quân đội, mẹ làm giáo viên. Từ nhỏ đã được dạy dỗ nghiêm khắc theo tư tưởng của bố mẹ như bao gia đình miền Bắc khác. Tớ xa gia đình từ năm lớp 10 lên thủ đô học tại trường chuyên sư phạm Hà Nội theo nguyện vọng của bố mẹ. Suốt những năm cấp 3 dù là học sinh trường chuyên nhưng tớ cũng chỉ tập trung ôn thi đại học chứ không hề tham gia đội tuyển quốc gia, phần vì khả năng tớ bình thường, phần vì bố mẹ muốn tớ đỗ y. Tớ hoàn toàn ngoan ngoãn làm theo bố mẹ như một cái máy. Học và thi đỗ đại học Y Hà Nội với số điểm vừa đủ của năm 2014 là 27đ. 6 năm y đa khoa đã không dưới 10 lần tớ định bỏ vì thấy mình không hợp với ngành y. Nhưng không bao giờ tớ dám nói ra. Mỗi môn thi xong tớ lại chán nản, buồn bã. Cho đến khi tớ học năm thứ 4 thì bố tớ bị nhồi máu cơ tim. Lần đầu tiên trong đời tớ ý thức được ý nghĩa của việc học y.

Read More

Tôi đã suy nghĩ thật nhiều xem có thật sự nên viết những dòng này qua đây không, vì biết đâu một người nào đó biết câu chuyện của tôi sẽ đọc được những dòng này hoặc thậm chí người trong cuộc sẽ đọc được những điều này. Họ sẽ suy nghĩ gì về tôi sau khi đọc xong? Có thể có người đồng cảm và mong tôi sớm vượt qua được, cũng có thể có người cảm thấy hả hê và cảm thấy chiến thắng về những gì họ đã và đang làm với tôi!  Nhưng cuối cùng tôi vẫn chọn chia sẻ và hi vọng sẽ tìm được hướng đi đúng cho mình trong thời gian tới!

Read More