Chúng mình yêu nhau 10 năm rồi chia tay…lúc yêu nhau, từ cấp 3, cho đến đại học rồi ra trường đi làm, cũng không có vấn đề gì nhiều, cùng nhau cố gắng học tập, học tiếng Anh, đi làm thêm kiếm thêm chút tiền tiêu vặt rồi động viên nhau học tập, ăn ở xa nhà ở mảnh đất Hà Nội này. Chúng mình cũng cùng quê nên rất hay về chung với nhau rồi lên Hà Nội chung…chỉ có việc gấp lắm thì mình mới về riêng…gần như ngoài giờ học, giờ làm, giờ nghỉ ngơi thì chúng mình dành thời gian còn lại cho nhau rất nhiều, nhắn tin, gọi điện cũng nhiều nữa…cảm thấy cứ xa nhau là nhớ vì gần nhau quen rồi.

Read More

Tớ sinh ra trong một gia đình truyền thống bố làm quân đội, mẹ làm giáo viên. Từ nhỏ đã được dạy dỗ nghiêm khắc theo tư tưởng của bố mẹ như bao gia đình miền Bắc khác. Tớ xa gia đình từ năm lớp 10 lên thủ đô học tại trường chuyên sư phạm Hà Nội theo nguyện vọng của bố mẹ. Suốt những năm cấp 3 dù là học sinh trường chuyên nhưng tớ cũng chỉ tập trung ôn thi đại học chứ không hề tham gia đội tuyển quốc gia, phần vì khả năng tớ bình thường, phần vì bố mẹ muốn tớ đỗ y. Tớ hoàn toàn ngoan ngoãn làm theo bố mẹ như một cái máy. Học và thi đỗ đại học Y Hà Nội với số điểm vừa đủ của năm 2014 là 27đ. 6 năm y đa khoa đã không dưới 10 lần tớ định bỏ vì thấy mình không hợp với ngành y. Nhưng không bao giờ tớ dám nói ra. Mỗi môn thi xong tớ lại chán nản, buồn bã. Cho đến khi tớ học năm thứ 4 thì bố tớ bị nhồi máu cơ tim. Lần đầu tiên trong đời tớ ý thức được ý nghĩa của việc học y.

Read More

Tớ sinh ra trong một gia đình truyền thống bố làm quân đội, mẹ làm giáo viên. Từ nhỏ đã được dạy dỗ nghiêm khắc theo tư tưởng của bố mẹ như bao gia đình miền Bắc khác. Tớ xa gia đình từ năm lớp 10 lên thủ đô học tại trường chuyên sư phạm Hà Nội theo nguyện vọng của bố mẹ. Suốt những năm cấp 3 dù là học sinh trường chuyên nhưng tớ cũng chỉ tập trung ôn thi đại học chứ không hề tham gia đội tuyển quốc gia, phần vì khả năng tớ bình thường, phần vì bố mẹ muốn tớ đỗ y. Tớ hoàn toàn ngoan ngoãn làm theo bố mẹ như một cái máy. Học và thi đỗ đại học Y Hà Nội với số điểm vừa đủ của năm 2014 là 27đ. 6 năm y đa khoa đã không dưới 10 lần tớ định bỏ vì thấy mình không hợp với ngành y. Nhưng không bao giờ tớ dám nói ra. Mỗi môn thi xong tớ lại chán nản, buồn bã. Cho đến khi tớ học năm thứ 4 thì bố tớ bị nhồi máu cơ tim. Lần đầu tiên trong đời tớ ý thức được ý nghĩa của việc học y.

Read More

Thật sự lúc đó mình cũng ko nghĩ đến chuyện yêu đương, cũng ko nghĩ quá nhiều đến việc tìm hiểu đối phương. Chỉ yêu có 6 tháng thôi anh đã đưa mình về ra mắt gia đình anh, bố mẹ anh rất niềm nở đón mình và sau 1 ngày gặp, ăn uống, nói chuyện, mình cảm thấy bố mẹ anh rất tin tưởng anh khi chọn mình…bố mẹ anh còn muốn 2 đứa tìm hiểu rồi cưới sớm. Bố mẹ anh cũng tuyên bố là chẳng cần gia đình con dâu giàu, ko cần môn đăng hộ đối, chỉ cần ngoan, cố gắng vì chồng, vì con vì gia đình là được vì bố mẹ cũng từ 2 bàn tay trắng mà làm lên sự nghiệp và bố mẹ nói chỉ có yêu thương nhau mới giữ nhau được lúc khó khăn, huống chi bây giờ đã đầy đủ hơn rất nhiều nên bố mẹ chỉ mong 2 đứa yêu thương nhau. Ngày đầu mình đến đã xưng bố mẹ – con với mình mà…cũng nói là có nhiều cô tìm hiểu, chủ động, đối tác giới thiệu, nhà cũng giàu nhưng bố mẹ ko thích, chỉ thích mình. Chồng mình nói bố mẹ mình sau bao năm làm ăn, buôn bán, gặp đủ kiểu người nên cũng tinh mắt nhìn lắm…mình có sai thì bố mẹ cũng nhìn ra ngay…

Read More

Năm nay, mình vừa tròn 22 tuổi, mình và người yêu cũ chia tay được 7 tháng. Chúng mình lớn lên cùng nhau từ cấp 2, cấp 3 nhưng không học chung trường đại học với nhau. Chúng mình yêu nhau vào năm học lớp 9, mình học đội tuyển Lý còn bạn nam học đội tuyển Toán.

Read More

Sau chuyện tình thứ nhất dang dở mình đã mất thời gian 4 năm để bắt đầu một quan hệ nghiêm túc với anh. Trước đó có nhiều người theo đuổi nói chuyện nhưng không hiểu sao mình từ chối tất cả. Với anh thì lại khác, ban đầu mình không có thiện cảm với anh cho lắm nhưng lâu dần mình lại thấy mến anh hơn, bắt đầu trò chuyện với anh nhiều hơn và cũng không biết từ khi nào mình đã yêu anh đến vậy.

Read More