Yêu 1 người đàn ông đang trên đà phát triển sự nghiệp là như thế nào? Là muốn 1 lần ăn những món sang trọng,muốn đi du lịch nhiều nơi cũng phải gác lại vì kinh tế không cho phép. Mỗi lần chúng mình gặp nhau là mình sẽ tính xem ăn gì rẻ rẻ dưới 300k, hôm nào mình rủ anh đi ăn mà cảm thấy a không muốn đi chứng tỏ hôm ý a không đủ tiền, mình nói để em mời cho. Mình có nói với anh là”nếu a không cho e được về mặt vật chất thì ít nhất a cũng phải cho em được về mặt tinh thần”. Đúng vậy!Anh luôn giải quyết mọi vấn đề cho mình khi mình tiêu cực. Anh khuyên bảo mình, động viên mình, chọc mình cười,khiến cho tâm trạng mình trở nên thoải mái hơn. Cứ cách 1 hoặc 2 tháng chúng mình mới ăn lẩu 1 lần. Ngày trước a chưa bận thì 1 tuần còn gặp nhau được 3 lần,giờ thì 1 tuần 1 lần, mình cũng thông cảm cho tính chất công việc của a nên mình không đòi hỏi nhiều,có gặp là được rồi.Anh biết mình tủi thân vì không được bằng bạn bằng bè, a cũng đã cố gắng rất nhiều. Món đồ hơn 500 anh chi cho mình không tiếc,nhưng mình tiếc dùm a vì a đi làm vất vả,bao nhiêu khoản cần phải lo. Chúng mình ở bên nhau sắp tròn 1 năm rồi.

Read More

Năm 2010 ngày anh tỏ tình mặc dù biết cô đã ngầm đồng ý từ lâu. Cô sinh viên năm nhất hạnh phúc và vui vẻ với tình yêu nhỏ bé của mình.Những ngày yêu xa chỉ qua tin nhắn, những lần đợi chờ, hò hẹn ngắn ngủi bởi rồi ai cũng có những vướng bận riêng, lúc chia xa thì đầy quyến luyến, không nỡ xa rời.

Read More

Tớ sinh ra trong một gia đình truyền thống bố làm quân đội, mẹ làm giáo viên. Từ nhỏ đã được dạy dỗ nghiêm khắc theo tư tưởng của bố mẹ như bao gia đình miền Bắc khác. Tớ xa gia đình từ năm lớp 10 lên thủ đô học tại trường chuyên sư phạm Hà Nội theo nguyện vọng của bố mẹ. Suốt những năm cấp 3 dù là học sinh trường chuyên nhưng tớ cũng chỉ tập trung ôn thi đại học chứ không hề tham gia đội tuyển quốc gia, phần vì khả năng tớ bình thường, phần vì bố mẹ muốn tớ đỗ y. Tớ hoàn toàn ngoan ngoãn làm theo bố mẹ như một cái máy. Học và thi đỗ đại học Y Hà Nội với số điểm vừa đủ của năm 2014 là 27đ. 6 năm y đa khoa đã không dưới 10 lần tớ định bỏ vì thấy mình không hợp với ngành y. Nhưng không bao giờ tớ dám nói ra. Mỗi môn thi xong tớ lại chán nản, buồn bã. Cho đến khi tớ học năm thứ 4 thì bố tớ bị nhồi máu cơ tim. Lần đầu tiên trong đời tớ ý thức được ý nghĩa của việc học y.

Read More

0h15 phút đêm (ngày 31/10, em không biết cfs sẽ được đăng lúc nào nên cứ viết rõ ngày giờ):

– Anh ơi em đói!

– Em đói à? Em thích ăn gì? Ngô xào tép nhớ, bánh bao nhớ, bánh mì?

– Dạ vâng, em ăn tất ạ, món nào cũng ngon.

Read More

Mình làm trưởng phòng cùng 2 phó phòng, quản lý gần 15 con người, từ tuổi tầm 35 đến những bạn mới ra trường, có cả các thế hệ các bạn là GenZ hay gì đại loại kiểu vậy….nhưng chưa từng gặp trường hợp nào như này, làm được 4 tháng, trong đó có 2 tháng thử việc, nhận lương 80%…đến lúc đi làm thì hay đến muộn, không phải quá muộn, chỉ là 1-2 phút hoặc 5 phút là cùng, mình nhiều lần nói rồi…lần thì lí do là tắc đường, lần thì hỏng xe, lần thì ngủ dậy muộn do quên báo thức, 1 lần, 2 lần mình không nói nhưng từ lần 3 mình cũng nói thẳng là “Anh không quan tâm lý do của em là gì, chỉ cần biết là em đến muộn thì là em sai, em xem mọi người trong phòng cũng đi làm mà có ai làm muộn không?” thì bạn ấy đã xin lỗi và nói rút kinh nghiệm. Về phần việc, mình cũng nói rất nhiều lần, nếu ai cảm thấy nhiều việc, bận bịu quá thì trao đổi lại với quản lý trực tiếp…để sắp xếp công việc. 

Read More

Yêu nhau 3 năm, đến giờ bàn chuyện cưới xin thì bố mẹ mình không đồng ý vì nhà bạn trai mình bán thịt chó! Trước đó ra mắt, nói chuyện thì anh nói với bố mẹ mình là bán hàng ăn thôi, bố mẹ mình cũng không hỏi rõ…cũng mừng vì có nhà hàng. Sau khi anh cầu hôn mình đồng ý thì mình nói chuyện, tâm sự với bố mẹ, bố mẹ hỏi:

Read More

“Trong Quân đội thường như vậy, anh ngủ sớm dậy sớm, thể dục thể thao lao động, ăn ngủ đúng giờ quen rồi, chểnh mảng cái lên đơn vị lại không quen ngay, với lại qua nhà em nên anh sinh hoạt kỷ luật tí, sợ buông lỏng bố mẹ em lại đánh giá anh Quân nhân không cẩn thận, không ý thức, anh không thích. Kỷ luật là sức mạnh của Quân đội!”

Read More

Trong lúc dọn đồ, tủ đồ thì mình thấy chồng mình có 1 chiếc hộp, ban đầu mình tưởng hộp để giày nên mở ra xem thì trong đó có những đồ lưu niệm như móc chìa khóa, ốp điện thoại, cùng rất nhiều bức ảnh + bức thư tay…mình xem qua thì…hóa ra là toàn đồ của người yêu cũ tặng, người mà đã bên anh 7 năm rồi chia tay.

Read More

Tớ sinh ra trong một gia đình truyền thống bố làm quân đội, mẹ làm giáo viên. Từ nhỏ đã được dạy dỗ nghiêm khắc theo tư tưởng của bố mẹ như bao gia đình miền Bắc khác. Tớ xa gia đình từ năm lớp 10 lên thủ đô học tại trường chuyên sư phạm Hà Nội theo nguyện vọng của bố mẹ. Suốt những năm cấp 3 dù là học sinh trường chuyên nhưng tớ cũng chỉ tập trung ôn thi đại học chứ không hề tham gia đội tuyển quốc gia, phần vì khả năng tớ bình thường, phần vì bố mẹ muốn tớ đỗ y. Tớ hoàn toàn ngoan ngoãn làm theo bố mẹ như một cái máy. Học và thi đỗ đại học Y Hà Nội với số điểm vừa đủ của năm 2014 là 27đ. 6 năm y đa khoa đã không dưới 10 lần tớ định bỏ vì thấy mình không hợp với ngành y. Nhưng không bao giờ tớ dám nói ra. Mỗi môn thi xong tớ lại chán nản, buồn bã. Cho đến khi tớ học năm thứ 4 thì bố tớ bị nhồi máu cơ tim. Lần đầu tiên trong đời tớ ý thức được ý nghĩa của việc học y.

Read More

Tớ sinh ra trong một gia đình truyền thống bố làm quân đội, mẹ làm giáo viên. Từ nhỏ đã được dạy dỗ nghiêm khắc theo tư tưởng của bố mẹ như bao gia đình miền Bắc khác. Tớ xa gia đình từ năm lớp 10 lên thủ đô học tại trường chuyên sư phạm Hà Nội theo nguyện vọng của bố mẹ. Suốt những năm cấp 3 dù là học sinh trường chuyên nhưng tớ cũng chỉ tập trung ôn thi đại học chứ không hề tham gia đội tuyển quốc gia, phần vì khả năng tớ bình thường, phần vì bố mẹ muốn tớ đỗ y. Tớ hoàn toàn ngoan ngoãn làm theo bố mẹ như một cái máy. Học và thi đỗ đại học Y Hà Nội với số điểm vừa đủ của năm 2014 là 27đ. 6 năm y đa khoa đã không dưới 10 lần tớ định bỏ vì thấy mình không hợp với ngành y. Nhưng không bao giờ tớ dám nói ra. Mỗi môn thi xong tớ lại chán nản, buồn bã. Cho đến khi tớ học năm thứ 4 thì bố tớ bị nhồi máu cơ tim. Lần đầu tiên trong đời tớ ý thức được ý nghĩa của việc học y.

Read More